Nhận xét truyện Lười phải Yêu Anh

Ninh Xuyên làm việc trong C.ty AM, chính là thành phần lãnh đạo cầu tiến, một bạn trẻ ưu tú, chưa kể những thiết kế xuất bọn chúng nữa chớ

Trình làng truyện Lười cần yêu anh

Tác giả: Trừu Phong Đích Mạc Hề

Thể loại: Ngôn tình

Trích đoạn truyện Lười đề xuất yêu anh

khu vườn biệt thự theo bắt mắt phương Tây đứng sừng sững trên lưng chừng núi giữa một đống các ngôi biệt thự cao cấp, phóng tầm mắt nhìn, còn cao hơn mấy phần so sở hữu các căn biệt thự khác, cũng khá thời trang, ban công hình cung ưu nhã lộ ra, rèm cửa ngõ mềm mại màu trắng tung bay theo gió, phía bên trong căn nhà, một bóng mọi người thướt tha như dấu cũng như hiện, sẽ dùng tay vui chơi có mái tóc nhiều năm chừng nửa mét, vô hạn mê các bạn.

Âu Dương đứng trước bờ rào của căn biệt thự âu lục, nheo ánh mắt vào, hàm răng nghiến ken két, đẩy hàng rào, bước đến trong sân, hồ bơi blue biếc lóng lánh dưới ánh mặt trời, ở bên cạnh biển còn quăng quật một loại khăn tắm, một góc khăn còn rơi vào trong bể, ở kề bên bể, trên nền gạch bóng láng đã từng vệt nước lâu năm kéo lê vào tận trong ngôi nhà, trên cửa kiếng chỉ một dấu tay mảnh mai dính đầy lớp bọt nước, vòng qua vườn hoa, cửa ngõ gỗ khắc hoa cực nhọc khép chặt, Âu Dương lùi ra ẩn dưới tía Cách, Bước cấp tốc về phía trước, một cước đạp luôn lên cửa ngõ, “Tô Thiên Thiên! Em bị tiêu diệt ra đây mang lại chị!”

Chân còn chưa hạ xuống, cửa cũng được mở ra, một phái nữ trung niên ra tiếp đón, “Tiểu thư bọn họ tới rồi!” Sau đấy khẩn trương sờ sờ lên cánh cửa nói, “Cô gọi bên tôi ra là được rồi, sao lại đạp hỏng cửa ngõ chứ, sửa cửa ngõ là hơi bị bất tiện đấy!”

Âu Dương bĩu môi hừ một tiếng, hỏi, “Con heo kia đâu?”

“A, con… à chưa, tiểu thư mới tắm rửa ngừng, sẽ ở trong phòng xem manga…”

“Thế mợ đâu?” Âu Dương chú ý lướt qua phòng khách, buổi tối om om chẳng để đèn sáng.

“Bà chủ sáng nay tiễn ông công ty ra cho cửa, lơ là bị vẹo thắt lưng, phải đi mát xa.” Dì Lâm giúp Việc lý giải.

Âu Dương cướp giật khóe miệng, “Đi vài bước đi mà cũng vẹo thắt lưng được?!”

“Thật ra thì đi bộ cũng khá khổ sở.” Dì Lâm nghiêm túc nói, vừa nói vừa vuốt vuốt hông chúng ta, “Sáng sớm nay chúng tôi đi tải thức ăn, các đồ quá, thắt lưng chúng tôi cũng trở thành vẹo đây này.”

“Dì sở hữu loại gì?” Âu Dương hỏi.

Dì Lâm buồn bã lo âu, “Ông công ty lần này về nhà nghỉ phép tận hai tuần liền, sáng nay mới đi, bà công ty mau lẹ bảo bên tôi đi mua năm cân nặng thịt heo, tư cân thịt bò, ba cân tôm, hai cân nghêu, một con kê mái, còn có bánh bao nhân thịt, bánh rán, bánh sủi cảo, bánh nướng bơ….”

“Vậy nhưng mấy mọi người cũng nạp năng lượng hết được.” Âu Dương chẳng có lợi lành gì nói.

“Tiểu thư họ, cô đó là đứng nói suông chưa ngại đau thắt lưng*, kẻ ăn uống no chần chờ nỗi niềm của người Chịu đựng đói….”

* Câu này bắt đầu từ một điển tích Tần Hiếu Công chiêu đãi Thương Ưởng (hay Vệ Ưởng) vì chưng sủng thần Cảnh Giám tiến cử. Tần Hiếu Công ngồi thẳng trên ghế chuyện trò chìm đắm cộng Thương Ưởng. Lúc đầu hai người yêu Ưởng và Cảnh Giám với mọi người trong nhà ‘trường tọa’ tức quỳ ngồi bên trên gót chân bên trên một tấm nệm. Sau đó Thương Ưởng nói mang lại đoạn hào hứng liền đứng lên chuyển động trong điện mà lại đắm chìm đàm đạo từ sớm tới buổi tối mịt chưa phát hiện ra. Cảnh Giám nên quỳ suốt từ sáng tới buổi tối hết sức mỏi cần chuyên nháy mắt ra hiệu xong lại mà lại Thương Ưởng chẳng chú ý. Mãi tới canh hai Tần Hiếu Công new cắt ngang cũng như ban mang đến hai quý khách ngự thiện. Trong tiệc Thương Ưởng hỏi Cảnh Giám tại sao nháy mắt nhiều cụ, Cảnh Giám new nói dỗi một câu. « Bên tôi quỳ suốt cả ngày cho tê đần độn hai chân bủn rủn khắp cơ thể mềm nhũn không được khỏe. Ngài đứng nói chuyện thì đâu bị đau nhức lưng. ( Ghi chú từ truyện Thú phi của phòng ss Lãnh Vân)

Âu Dương quan sát thân hình tròn cũng như quả bóng của dì ta, khuân mặt bóng dầu, thoạt nhìn, chính xác là trong vẻ hồng nhuận tất cả hơi điểm chút blue xao có dấu hiệu rục rịch, lộ ra một tia suy yếu cùng vô lực.

Cô cướp giật khóe miệng, “Để đến mấy mọi người ở trong khu biệt thự chất lượng cao nhất toàn đô thị này, các ngày chỉ cần có ăn kèm ngủ, đúng là khổ sở thật!”

“Tiểu thư họ!” Dì Lâm nhoáng cái đang bắt lấy tay cô, trong mắt ngân ngấn nước, “Chỉ gồm cô new thấu hiểu nỗi gian truân cộng khó xử của nó tôi!”

>> đọc thêm chuyên mục Truyện ngôn tình trọng sinh

Âu Dương vội vã rụt tay lại, đây là căn bệnh, phải chữa, chưa chữa hết, đang lây lan!

Xông lên lầu hai, đẩy ra góc cửa phía bên trong cùng, phía bên trong nhà chỉ có một loại đèn ngủ được bật lên, ánh sáng của đèn chẳng sáng chẳng buổi tối, mơ biển có vẻ bắt gặp một mọi người sẽ thò cổng đầu ra từ bên trên sàn ngôi nhà, các giọng nói chây lười, “A, là chị bọn họ hai à.”

Âu Dương vừa nghe thấy loại giọng không chết không sống kia, dây thần kinh ở huyệt Thái dương ban đầu teo giật, cô “tách!” một tiếng nhảy loại đèn béo trong nhà lên, thoáng chốc sẽ sáng ngời một mảnh.

Bóng người thân kia biệt lập không thích ứng nổi có tia nắng mạnh bạo bởi vậy, lập tức lấy tay trùm kín bên, “Ôi, cha em đã nói để đèn to Như vậy lãng chi phí điện lắm, chị cũng đâu phải là khách!”

“Vậy em ở chiếc phòng bự do đó cũng là lãng phí tổn tài nguyên đấy!” Âu Dương thuận tay có lấy dòng gối đầu ném qua.

“Đâu bao gồm mà…” Một mọi người lồm cồm bò dậy từ bên trên sàn, chính là người vợ cỗ dáng chừng mười bảy mười tám tuổi, một khuôn bên trẻ con chỉ tiêu, hai nhỏ mắt tròn lớn, cô nhếch miệng mỉm cười một dòng, lộ ra hai mẫu răng cửa ngõ trắng tách bóc, mái tóc thật dài nhuộm thành màu cây đay, ẩm nhẹp rủ trên vai, cơ mà hết lần này đến lần khác, dòng khuôn bên đáng yêu có lẽ so có thỏ trắng con kia lại khiến cho lửa giận của Ấu Dương tăng thêm một tầng, cô nói chuyện, “Ba em nói dòng buồng này mập do đó, nếu nhưng mà không có người ở, đóng mỗi phí vật bốn thôi còn lãng giá tiền hơn!”

Âu Dương nheo mắt, chủ chốt không nghe cô giải thích, sải Bước bước về bên trước, đi thẳng mang đến ban công, nhìn xuống đầm nước phía dưới, xung quanh nước blue biếc nổi từng đám bọt lềnh bềnh, “Em lại tắm trong bể bơi nữa hả?!”

“Ạch…” cô bé vò vò đầu, “Hôm qua tất cả khách tới ngôi nhà, trong bồn đổ nước, cha em ban sơ đi còn chủ ý dặn em, nước trong bồn cũng không được lãng phí, cho nên em với mẹ mỗi gia đình tắm cọ sạch vẫn, em còn tiện thể gội luôn loại đầu!”

Âu Dương lại giật giật khóe miệng, xoay các bạn cố gắng lấy bẫy vai của cô ý, “Hai mươi tứ tuổi còn bị tiêu diệt dí ở nhà không đi có tác dụng, lười mang lại trình độ cũng như em chính là lãng phí tổn thanh xuân đấy!”
Chúc Cả nhà đọc truyện vui vẻ!

>> đọc thêm Ngôn tình h

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *