Đánh giá truyện Chuyện Tình một Đêm

Phần nhiều điều được đề cập trong cuốn sách hầu như là gần như “câu chuyện tình một đêm” với can dự đến đàn bà. Chỉ mua viết về thiếu phụ do tôi cho rằng nguyên nhân con trai kén chọn “chuyện tình 1 đêm” là quá dễ dãi.

Ra mắt truyện Chuyện tình một đêm

Tác giả: Chi Xuyên
Thể loại: Truyện sắc

Trích đoạn truyện Chuyện tình một đêm

Âu Dương Tuyết, 22 tuổi, cô giáo nhà trẻ

Âu Dương Tuyết đề cập rằng, sở hữu phần đa đêm buông thả, cơ thể như bay cao. Nhưng niềm hoan hỉ hết sức ngắn ngủi, còn lại nhiều phần là cô độc, trống rỗng. Lúc đó cô đang châm một điếu thuốc, gian khổ nhả ra phần nhiều cụm khói mờ ảo, rồi thở dài, rồi khóc than.

mọi đêm ấy, Âu Dương Tuyết như nghe thấy tiếng trái tim các bạn đổ vỡ xào xạo. Cô đang kén chọn buông thả để cơ thể đc giải hòa, còn trái tim lại rỉ máu. Cô nói vẫn quen buông thả, buông thả tình dục & buông thả cả nỗi đau.

Trong ban đêm, Cô như con bướm tuyệt nhan sắc, muôn phần hấp dẫn. Nhưng khi trời sáng, cô lanh tanh như một xác chết. Cô vĩnh viễn kể “không” với tình ái.

một quán bar sinh sống ba Lý Đồn. Âu Dương Tuyết ngồi trước mặt tôi, âm thầm và thủng thẳng. Chốc chốc cô lại khuấy chỗ cà phê trước mặt, hớp vài ngụm, rồi nhàn hạ đặt ly xuống, trên mặt luôn luôn khoác 1 thú vui bi lụy. Không tính cửa sổ, hoàng hôn dần buông, khắp quán đã đông bí hiểm đã từng cặp nam thanh nữ tú. Tiếng nhạc du dương khiến cho bạn ta buộc phải say mê cứ lan tỏa khắp buồng. Nhưng mà cô đấy cứ lặng lìm ngồi nghỉ ngơi chiếc góc tắt thở đó, đôi lúc lại hút cùng tôi một điếu thuốc, nhẹ nhàng phả ra một luồng khói. Rồi chú ý nhìn đám khói ấy dần tan trong diện tích, phảng phất như 1 bà già đang từ biệt một mẩu truyện bụi hồng nào đó trong cõi đời.

>>> Xem thêm truyện đam mỹ sủng h

chẳng thể phủ nhận rằng cô ấy là một trong những thiếu phụ dẹp, không cần trang điểm cũng đủ thú vị cánh dàn ông. Hôm đấy cô mặc một chiếc áo len rộng & quần bò, khuôn mặt không chút son phấn. Nhưng ánh nhìn yêu kiều và khuôn mặt cute của cô đã luôn mang sức hút.

Xem ra cô thường tiến thoái đây. Suốt cả tối, ko ngớt phần lớn anh chàng bước lên chào hỏi. Còn cô nhẹ nhàng vẫy tay chào lại, cười đáp lễ siêu lịch lãm, không lạnh nhạt, cũng ko mặn mà. Cô đề cập tam Lý Đồn là một nơi ấm êm, sở hữu nhạc, với bia và cà phê nhưng mà cô không xa lạ. Đương nhiên còn tiếp cả ánh nhìn trêu chọc của cánh đàn ông nữa. Cô đề cập, rất nhiều đêm phần nhiều được phân thành từ chốn này.

Hôm đó, chúng tôi chuyện trò vô cùng vui mắt. Cô vô cùng chính trực, cũng tương đối quí kể chuyện tây riêng. Mặc dầu trong con mắt của lũ, một đời sống như thế quả ko lành mạnh. Nhưng mà cô cứ thủ thỉ nhắc vậy đó, thậm chí còn chủ động hỏi tôi “Anh có muốn biết cảm giác của mình khi thực hiện bằng tình sở hữu anh ta khi đó không?”. Tiếng nói trần truồng tới ác độc. Nhưng lúc vừa nhớ lại đều chốc lát buông thả trong cuộc sống, nom cô rất thương tâm. Cô đề cập phần nhiều kỷ niệm ấy đích thực cực kỳ bi ai.

Mười ba tuổi vẫn biết yêu

số đông đứa trẻ sinh vào năm 1980 rất nhiều cứng cáp sớm, tôi cũng vậy. Tôi khởi đầu yêu từ năm 13 tuổi, 16 tuổi không còn trinh bạch, 18 tuổi đã ý muốn mua người thân mang chồng. Hiện thời tôi 22 tuổi, chẳng nghĩ gì nữa, chỉ quí ngồi yên tĩnh như thế này, nghe hồ hết ca khúc quen thuộc, uống cà phê, cùng nhớ lại hồ hết kỷ niệm sắp quên với 1 người xa lạ như anh. Có lúc tôi phiêu bạt thật ngán ngẩm, Ngoài ra mẫu gì cũng đã từng trải qua, chẳng còn khẩn thiết gì nữa, cũng không người nào đủ sức thực hiện bằng tôi rung động.

rất nhiều đàn ông phần nhiều kể tôi sẽ già, mặc dầu trong con mắt của bố mẹ, tôi luôn là một đứa trẻ chưa mập. Cha mẹ tôi phần đông là người trí thức, bố là cô giáo đại học, mẹ là thầy thuốc. Từ ốm họ đã thống trị tôi cực kỳ nghiêm ngặt. Anh chẳng thể nào mường tưởng nổi sinh hoạt nhà tôi ngoan như thế nào. Mãi đến giờ, bố mẹ tôi đã ngỡ rằng tôi là 1 đứa con gái ngoan. Năm bốn tuổi, mẹ ép tôi học bè đảng, ngày nào yêu cầu luyện bảy, tám tiếng. 1 Ca khúc đơn giản cũng cần tập đi tập lại mười mấy lần. Đề nghị bè lũ đến lúc mẹ tôi thỏa lòng new chuyển hẳn sang bài khác biệt. Những tháng ngày như vậy kéo dãn suốt mười năm, khô ráo & mệt mỏi. Cũng không hiểu biết nhiều tại sao tôi lại vượt qua đc.

ở nhà, tôi là đứa con ngoan. Tuy nhiên làm việc trường tôi lại khác hoàn toàn, khôn cùng ngỗ nghịch, nhưng cũng tương đối dũng mãnh. Tôi theo học 1 trường âm nhạc. Vì nhà phương pháp trường rất xa đề xuất tôi yêu cầu ngơi nghỉ nội trú. Đời sống sau khoản thời gian tan học đc chủ quyền hơn sống nhà rất nhiều. Kiểu chủ quyền như vậy thực hiện bằng tâm hồn bị sức ép nặng trĩu của tớ trong giây khắc biến điên cuồng. Mối ngọn ngành cũng nảy nở từ đấy.

lúc này nhớ lại, chuyện ấy thật trẻ nít. Bạn trai đầu tiên của mình là 1 trong những đứa trẻ trạc tuổi tôi, tư thế nho nhã, cũng khá rất đẹp trai. Nó kéo violon mà cũng không tuyệt vời trong lớp. Nó cũng không mến thì thầm, thường ngượng ngùng khi đứng cạnh Anh chị gái. Nhưng mà chưa bao giờ vì sao, vừa nhìn thấy kiểu dáng ngượng nghịu ấy, tôi đang ý muốn đe, mong muốn bẹo mũi, mong tấn công vào đầu nó. Giờ đây nhớ lại new quan sát thấy gia đình bạn thật ghê gớm.

Tôi thường chủ động kiếm cớ chuyện trò sở hữu nó trong giờ giải lao. Nhìn khuôn mặt đỏ dừ của nó, tôi vui không tả xiết. Rồi từ từ, chúng tôi biến thành bạn bè. Nó thích thực hành quý khách sở hữu tôi, tôi cũng như vậy. Phần lớn cuộc trò chuyện hồi ấy khôn xiết trẻ nít, thường là đề cập tội, oán trách cha mẹ nghiêm khắc, nhắc xấu Anh chị học, đều có lúc hờn giận nhau. Thời đấy tôi chả biết ái tình là gì.

Nhớ có 1 tối, tôi hiểu nó cộng đi bộ. Nhì bên đường nhìn thấy rộng rãi Anh chị lớn đứng ấp ôm hôn nhau. Tôi thấy cực kỳ vui tức tốc ra lệnh bắt nó nên hôn tôi. Nó không dám, cứ đần ra nhìn. Tôi cười phá lên rồi ấp ủ chặt và hôn lên mặt nó. Tiếp đến công ty chúng tôi hôn nhau tựa như các đôi bên trên truyền hình vậy. Trôi dạt về nụ hôn đầu thật thu hút. Tất nhiên đối với nó cũng là lần đầu, căng thẳng lắm. Răng của nhì đứa cứ đập nhanh nhẹn vào nhau, thật bi quan cười & vui. Khi đó tôi tưởng chừng rằng người sẽ là kẻ lớn.

nói về mối ngọn ngành ngây thơ, trên khuôn mặt cô nở 1 nụ cười trẻ con, ánh nhìn cũng có phần mơ mòng như thiếu phụ. Cô hỏi tôi có quan sát thấy bi lụy cười ko. Tôi chả biết giải đáp ra làm sao, chỉ cười and đáp: “Những năm tháng ấu thơ luôn luôn có kỷ niệm vui”. Cô lặng ngắt, góc nhìn đột nhiên âm u, lại thở dài: “Đúng thế, nhưng trong trí tưởng của tớ, đầy đủ khi đc vui sướng rất hãn hữu hoi”.

Mười sáu tuổi thiếu đi trinh bạch

người trong gia đình nam nhi trước tiên trong cuộc sống tôi là 1 trong những tay chơi nhạc Rock. Năm đấy tôi mới 16 tuổi. Sau khi hay nghiệp, tôi về sẽ cho cô giáo 1 trường mẫu giáo. Tôi khởi đầu đi làm kiếm tiền như bạn bự, không còn là một cô gái vô trò trống nữa. Tuổi xuân qua đi cứ rối rít vậy đó.

khi đi làm việc, tâm cảnh tôi luôn luôn không vui. Đề xuất rất lâu sau tôi mới thích ứng dần vấn đề biến đổi từ thân phận học trò sang gia sư. Thật ra công tác cũng rất nhẹ nhàng, trông trẻ, dạy chúng hát. Lúc này tôi đang mến nghề này, quí được thấy bầy trẻ ngây thơ hàng ngày, mà lúc đó, tâm trạng tôi thật tụt dốc. Bởi thế sau khi tan trường, tôi hay mến đi chơi làm việc gần như quán bar, sàn nhảy đầm, và quen với anh ấy làm việc tam Lý Đồn.

Quán bar đó thường mời ban nhạc đến biểu diễn vào các dịp cuối tuần. Anh đấy là một trong những chúng ta. Còn nhớ lần chạm mặt đầu tiên, tôi mặc 1 bộ màu sắc cam, nom khôn cùng trong trắng, lừng danh hẳn. Tôi cầm một điếu thuốc, chen lấn nơi đám đông điên cuồng, vừa lắc lư theo tiếng nhạc kích động, vừa cố nhìn ngắm anh qua mái tóc dài buông rũ của người thân đứng ko kể. Mọi nhà bạn chơi nhạc này đa dạng cũng phi thường, dốc hết thành viên gia đình tới cùng cực, y hệt đồng chí điên trong bệnh viện thần kinh vậy, tuy nhiên cứ cho rằng trong cả thế giới chỉ có riêng mình là phổ biến. Mà anh đấy rất đặc biệt, ko phải nhìn ai, chỉ chuyên tâm vào bầy. Mái tóc dài buộc sau gáy, khuôn mặt rất bình thản giống như đang ngồi trên bãi cỏ bên hồ vậy.

Tôi biết anh đấy vẫn bắt gặp ra góc nhìn của mình mà không thèm liếc tôi rước một cái. Hơn một giờ đêm, phần đa vui thú điên loạn sẽ xong, anh mất tích cộng ban nhạc. Tôi hy vọng làm bằng quen sở hữu anh. 1 Luồng dũng khí, 1 khao khát bao trùm khắp các bạn tôi.

Tôi ra khỏi quán, đem di động bấm số điện thoại của anh đc ghi bên trên tờ quảng cáo chương trình. Tôi nói dối là 1 nữ sinh đại học, bởi vì muộn quá không tồn tại chỗ về, muốn anh tìm thực hành một chỗ đặt nghỉ đêm. Anh vô cùng không thể tinh được mà sau phút giây im thin thít tức thời ngay thức thì nhận lời đến đón tôi.

Tôi đứng co ro một mình chờ đợi trong gió đêm đông đầu mùa. 1 Lát sau thấy anh và hai nam 1 nữ khác biệt cùng đi đến, chúng ta phần lớn là mọi mọi người trong ban nhạc cả. Tôi lại khởi đầu ko rời mắt khỏi anh. Anh tránh góc nhìn của tôi, giơ tay ngoắc một cái taxi.

cộng anh chen vào trong taxi, lúc song thân hình tựa sát nhau, tôi mở màn phiêu bạt găng tay and hưng phấn, chưa biết đang đến đang xảy ra chuyện gì. Quan sát thấy khuôn mặt khôi ngô nhưng mà ghẻ lạnh của anh, tôi biết bất luận dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng cam tâm tình nguyện. Bên trên đường, anh hỏi tuổi tôi. Tôi đáp 22 tuổi, anh không tin tưởng, nhắc diện tích lớn lắm tôi cũng chỉ 18. Rồi cũng không có thấy gì đề cập rộng lớn gì nữa. Dường như anh cũng không cảm giác khám phá so với một đứa đàn bà đột nhiên hiện ra như tôi. Có nhẽ anh sẽ chạm chán đề xuất đầy đủ vấn đề như vậy ngày nào. Tôi có phần tương đối bực người thân và thất vọng. Nhưng anh thây kệ, cứ xem xét nhìn cảnh lướt qua cửa xe.

Anh đưa tôi đến nhà anh. Anh kể không sống củng ba má. Hai người bạn ngủ 1 phòng, một mình anh 1 buồng. &Amp; bảo tôi hoàn toàn có thể đề xuất ngủ cùng phòng anh ấy, hỏi tôi mang gật đầu không. Tôi ngốc nghếch đồng ý, còn đề cập mấy câu cám ơn, nhái bộ vui sướng như thường thành tích nay lại thuận lợi mang người nhận về.

phòng của anh hạn hẹp, chỉ với một cái giường, một cái ghế sofa. Trong phòng bừa bãi đĩa CD and sách vở. Đầu giường còn vứt cả áo quần và tất không sạch. Anh nhắc đã ngủ ở sofa, nhường giường cho tôi. Thế là anh đi thu dọn chóng chiếu, rồi chả thèm đề ý tới tôi nữa. Tôi linh giác anh khôn xiết kỳ lạ, sao lại rất có thể cư xử với cùng một cô gái vậy đó. Anh tắt đèn, ngồi 1 mình bên trên ghế hút thuốc. Tôi đòi hút cùng, anh không cho, lại còn nói trẻ mỏ mà cũng học đòi. Tôi giận quá, quan sát thấy nhà bạn thật thất bại, đặt thành viên ta nhìn thấy nhà bạn là trẻ mỏ. Khi đó tôi siêu ghét đại trượng phu chê tôi trẻ thơ. Thực tế hiện giờ ngẫm lại nhìn thấy đúng thật: tóc bện nhị bím, mặc áo len hình hero phim hoạt hình, cách làm kể năng cũng còn hơi sữa, chẳng mang chút êm ả gì cả mặc dù thân hình vẫn phát lên trọn vẹn. Tôi ko phục, cởi tuột áo len và quần bò, cố ý để anh thấy bộ đồ lót bó sát cơ thể tròn trĩnh. Anh lướt nhìn tôi một chiếc, giọng dấm dẳng hỏi phải chăng tôi ước ao thực hành tình với anh. Tôi đáp sợ gì ai. Đột nhiên, anh dancing từ trên sofa xuống, chẳng nhắc chẳng rằng, thô bạo cởi hết áo xống bên trên các bạn tôi, cũng ko thèm nhìn rước một chiếc vẫn ấn chặt tôi xuống nệm. Tôi vui tươi, nghĩ thầm thế là chung cục tổ ấm cũng hấp dẫn được anh đấy. Mà anh đấy không thường xuyên làm những gì nữa, chỉ nhìn cơ thể lõa lồ của mình bằng ánh mắt hết sức đáng yêu, từ chối. Rồi như 1 ông bố bồng con vậy, anh dịu dàng đặt tôi vào giữa nệm, đắp chăn lên khẽ khàng. Tôi ý muốn chồm lên ôm anh đó nhưng bị anh đấy ghì cản lại, ra lệnh cho tôi đi ngủ. Tôi khóc. Anh nhắc tôi bé xíu quá, cũng ko nằm típ tổ ấm anh mến. Tôi bò dậy, cần dùng hết sức đánh vào vai anh đấy rồi lại ôm chặt anh đó, vừa khóc vừa nói rằng cực kỳ quí dòng thành viên gia đình đại trượng phu như anh. Thái độ của anh nữ tính, như dỗ một đứa trẻ, còn bảo rằng anh không hề cái nam nhi tử tế gì, khuyên tôi đừng thích anh. Tôi mong mỏi chứng minh gia đình đang là phụ nữ, thiếu đi là con trẻ nữa bắt buộc ra công ấn đầu anh vào bộ ngực căng tròn của mình. Quả có tác dụng. Anh bỗng nhiên như thay đổi 1 động đồ dùng bị trêu ngươi, thô bạo liếm lên bầu ngực tôi, ra sức túm chặt nó. Đã từng đợt hưng phấn ào ạt khắp người thân, tôi lại càng ra sức ôm ấp chặt đầu anh, hôn điên loạn lên tóc và tai anh. Anh càng bị kích quí, động tác cũng dịu dàng hơn, & nôn nóng tự cởi hết áo xống bên trên người nhà, đổ thứ ra nệm cộng tôi. Anh đã mất coi tôi như trẻ thơ nữa, nhưng mà mong muốn được thưởng thức thân hình tôi như 1 gia đình bạn thiếu nữ đích thực. Tiếp đến anh hỏi tôi quá nhiều lần rằng tôi có còn trinh bạch không…

Thế là trong một đêm, tôi đã biến đổi thành thanh nữ. Ân ái hoàn thành, anh mỏi mệt ngủ thiếp đi. Tôi ôm chặt rước anh, say sưa ngắm diện mạo anh, sợ rằng mai sau sẽ quên mất gương mặt tuấn tú mà u uất đấy. Tôi vuốt ve từng phòng ban thân thể anh. Khi ấy tôi khôn xiết ao ước được thuộc trong vòng tay anh suốt đời.

nhưng lúc vừa tỉnh, tôi bắt gặp tổ ấm không đáng giá một xu trong mắt anh. Anh sẽ dậy trước, sẽ chơi bè bạn bên trên sofa. Nhìn thấy tôi thức dậy, anh quăng đống quần áo của tôi tới, sai bảo tôi phải mặc nhanh lên bởi buổi chiều anh cần ra ngoài, mang 1 trong các buổi diễn trọng yếu. Tôi ngoan ngoãn mặc xống áo, trước khi đi còn ngu ngốc hỏi rằng bao giờ lại hoàn toàn có thể đến sắm anh. Anh nhìn tôi, trang nghiêm đề cập đừng đến nữa, anh rất bận, rồi Open. Tôi đo đắn nhìn anh, cố mua một tẹo quyến luyến trong thái độ của anh, nhưng hay nhiên không thấy. Góc nhìn anh sẽ lãnh đạm. Tôi ra khỏi sản phẩm anh như thế, giống hệt 1 kẻ vô gia cư.
Chúc Anh chị gọi truyện ‘Chuyện tình một đêm’ vui vẻ!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *